Quý tu sĩ thân mến, có những cuộc từ bỏ người ta dễ nhìn thấy: bỏ gia đình, bỏ cha mẹ, bỏ sự nghiệp, bỏ tình yêu riêng, bỏ ước mơ của một mái ấm, bỏ quyền làm cha, làm mẹ…Nhưng có một sự từ bỏ âm thầm hơn, sâu hơn, đau hơn mà ít ai thấy: Đó là mỗi ngày bỏ chính mình để thuộc trọn về Chúa. Bởi đời tu không chỉ là một quyết định của ngày khấn dòng mà đời tu là một cuộc “xin vâng” kéo dài suốt đời. Mỗi sáng thức dậy lại tập bỏ mình một chút. Mỗi ngày lại tập chết đi một chút.
Mỗi ngày lại học yêu Chúa thêm một chút. Và hôm nay, Lời Chúa như một lời an ủi, nhưng cũng là lời nhắc nhở rất sâu dành cho những người đã bỏ mọi sự để theo Chúa.
1. “Anh em hãy nên thánh” – Đời tu là hành trình nên thánh trong những điều rất nhỏ (1Pr 1,15-16).
Thánh Phêrô nói:“Đấng đã gọi anh em là Đấng Thánh, thì anh em cũng hãy nên thánh”. Quý tu sĩ không được gọi để thành công, để nổi tiếng, để được người khác khen ngợi, nhưng được gọi để nên thánh. Và sự thánh thiện ấy không hệ tại nơi những việc lớn lao, nhưng nằm trong những điều rất nhỏ mỗi ngày: trung thành giờ kinh khi tâm hồn khô khan, âm thầm phục vụ khi không ai thấy, mỉm cười khi trong lòng đang mệt, nhẫn nại với người khó tính, sống bác ái trong cộng đoàn, vẫn yêu khi bị hiểu lầm. Có những vị thánh không làm việc phi thường, nhưng đã làm những việc bình thường bằng một tình yêu phi thường. Đó là vẻ đẹp của đời thánh hiến.
2. “Chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy” – Nhưng điều khó bỏ nhất lại là chính mình (Mc 10,28-31).
Thánh Phêrô thưa với Chúa:“Chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy”. Quả thật, quý tu sĩ đã bỏ rất nhiều. Bỏ gia đình phía sau, bỏ cha mẹ già để thuộc về một gia đình lớn hơn, bỏ tình yêu cá nhân để yêu nhiều người hơn, bỏ tài sản để sống nghèo với Chúa, bỏ danh vọng để chọn đời phục vụ. Nhưng sau nhiều năm đời tu, có lẽ quý tu sĩ hiểu: Điều khó bỏ nhất không phải là những thứ bên ngoài, mà là cái tôi bên trong. Bỏ ý riêng, bỏ tự ái, bỏ nhu cầu được công nhận, bỏ sự hơn thua, bỏ những tổn thương không chịu buông. Có những người đã bỏ cả thế gian…nhưng lại rất khó đón một lời góp ý. Có người đã bỏ tài sản…nhưng chưa bỏ được tính sở hữu. Có người đã bỏ gia đình…nhưng chưa bỏ được chính cái tôi. Và đây chính là cuộc chiến âm thầm nhất của đời tu.
3. Thánh Philiphê Nêri – Vị thánh của niềm vui và sự nhỏ bé
Philiphê Nêri không để lại những công trình vĩ đại, không nổi tiếng vì quyền lực hay học vị, nhưng ngài chạm đến biết bao tâm hồn bằng: sự vui tươi, khiêm nhường và tình yêu rất người. Ngài từng nói: “Thiên đàng không dành cho những người buồn bã”. Không phải vì đời tu không có thập giá, nhưng vì người thật sự thuộc về Chúa sẽ luôn giữ được niềm vui sâu xa. Có lần, để chống lại sự kiêu ngạo đang lớn lên trong lòng mình, thánh Philiphê đã cố tình làm những việc khiến người khác nghĩ mình “kỳ cục” để giữ tâm hồn khiêm nhường. Ngài hiểu: Người thánh thiện không phải người được tung hô, nhưng là người thuộc trọn về Chúa. Điều đẹp nhất nơi đời tu không phải là chức vụ hay thành tích, nhưng là: sau nhiều năm, trái tim vẫn còn yêu Chúa như ngày đầu.
SUY NIỆM: Quý tu sĩ thân mến, hôm nay có lẽ Chúa không hỏi: “Con đã làm được bao nhiêu việc?” Nhưng Chúa hỏi:“Con còn yêu Thầy không?” Sau nhiều năm đời tu…Tôi còn cầu nguyện với cả trái tim không? Tôi còn thao thức vì các linh hồn không? Tôi còn vui vì được thuộc về Chúa không? Hay tôi đang mệt mỏi, khô khan, làm việc Chúa như một bổn phận?
Có thể quý tu sĩ đang rất mệt. Có người đang âm thầm chiến đấu với cô đơn. Có người phục vụ mãi mà không được hiểu. Có người đã từng muốn bỏ cuộc. Nếu hôm nay lòng quý tu sĩ đang yếu mệt, xin nhớ: Chúa không bao giờ quên những gì quý vị đã bỏ vì Ngài. Không một hy sinh nào là vô ích, không một giọt nước mắt nào bị bỏ quên, không một lần âm thầm chết đi cho mình mà Chúa không thấy.
KẾT LUẬN
Quý tu sĩ thân mến, điều đẹp nhất của đời thánh hiến không phải là đã bỏ nhiều thứ. Nhưng là: mỗi ngày vẫn còn can đảm chọn Chúa thêm một lần nữa. Giữa một thế giới thích hưởng thụ, quý tu sĩ chọn hy sinh. Giữa một thế giới chạy theo mình, quý tu sĩ chọn sống cho người khác. Giữa một thế giới sợ mất, quý tu sĩ dám trao cả cuộc đời. Xin thánh Philiphê Nêri cầu bầu cho quý tu sĩ luôn giữ được ngọn lửa đầu tiên, niềm vui đầu tiên và tình yêu đầu tiên với Chúa. Để một ngày kia, sau tất cả những âm thầm hy sinh, quý tu sĩ được nghe Chúa nói: “Con đã bỏ mọi sự vì Thầy, giờ đây Thầy là phần thưởng của con.”
LỜI NGUYỆN KẾT
Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã gọi con bước vào đời thánh hiến không phải để nên người thành công, nhưng để nên thánh. Nhiều lần con đã mệt mỏi, khô khan, yếu đuối và có khi đánh mất niềm vui ban đầu. Xin đừng để con quen với đời tu mà quên mất tình yêu đầu tiên dành cho Chúa.
Xin cho con biết nên thánh trong những điều nhỏ bé mỗi ngày, biết âm thầm chết đi cho cái tôi, biết vui tươi phục vụ và trung thành dù không ai nhìn thấy. Nhờ lời chuyển cầu của thánh Philiphê Nêri, xin giữ lòng con luôn trẻ trung trong tình yêu Chúa, để sau bao năm đời dâng hiến, con vẫn có thể nói: “Lạy Chúa, con vẫn yêu Ngài”. Amen.
Tác giả: Caunguyenlienli
Mỗi ngày lại học yêu Chúa thêm một chút. Và hôm nay, Lời Chúa như một lời an ủi, nhưng cũng là lời nhắc nhở rất sâu dành cho những người đã bỏ mọi sự để theo Chúa.
1. “Anh em hãy nên thánh” – Đời tu là hành trình nên thánh trong những điều rất nhỏ (1Pr 1,15-16).
Thánh Phêrô nói:“Đấng đã gọi anh em là Đấng Thánh, thì anh em cũng hãy nên thánh”. Quý tu sĩ không được gọi để thành công, để nổi tiếng, để được người khác khen ngợi, nhưng được gọi để nên thánh. Và sự thánh thiện ấy không hệ tại nơi những việc lớn lao, nhưng nằm trong những điều rất nhỏ mỗi ngày: trung thành giờ kinh khi tâm hồn khô khan, âm thầm phục vụ khi không ai thấy, mỉm cười khi trong lòng đang mệt, nhẫn nại với người khó tính, sống bác ái trong cộng đoàn, vẫn yêu khi bị hiểu lầm. Có những vị thánh không làm việc phi thường, nhưng đã làm những việc bình thường bằng một tình yêu phi thường. Đó là vẻ đẹp của đời thánh hiến.
2. “Chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy” – Nhưng điều khó bỏ nhất lại là chính mình (Mc 10,28-31).
Thánh Phêrô thưa với Chúa:“Chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy”. Quả thật, quý tu sĩ đã bỏ rất nhiều. Bỏ gia đình phía sau, bỏ cha mẹ già để thuộc về một gia đình lớn hơn, bỏ tình yêu cá nhân để yêu nhiều người hơn, bỏ tài sản để sống nghèo với Chúa, bỏ danh vọng để chọn đời phục vụ. Nhưng sau nhiều năm đời tu, có lẽ quý tu sĩ hiểu: Điều khó bỏ nhất không phải là những thứ bên ngoài, mà là cái tôi bên trong. Bỏ ý riêng, bỏ tự ái, bỏ nhu cầu được công nhận, bỏ sự hơn thua, bỏ những tổn thương không chịu buông. Có những người đã bỏ cả thế gian…nhưng lại rất khó đón một lời góp ý. Có người đã bỏ tài sản…nhưng chưa bỏ được tính sở hữu. Có người đã bỏ gia đình…nhưng chưa bỏ được chính cái tôi. Và đây chính là cuộc chiến âm thầm nhất của đời tu.
3. Thánh Philiphê Nêri – Vị thánh của niềm vui và sự nhỏ bé
Philiphê Nêri không để lại những công trình vĩ đại, không nổi tiếng vì quyền lực hay học vị, nhưng ngài chạm đến biết bao tâm hồn bằng: sự vui tươi, khiêm nhường và tình yêu rất người. Ngài từng nói: “Thiên đàng không dành cho những người buồn bã”. Không phải vì đời tu không có thập giá, nhưng vì người thật sự thuộc về Chúa sẽ luôn giữ được niềm vui sâu xa. Có lần, để chống lại sự kiêu ngạo đang lớn lên trong lòng mình, thánh Philiphê đã cố tình làm những việc khiến người khác nghĩ mình “kỳ cục” để giữ tâm hồn khiêm nhường. Ngài hiểu: Người thánh thiện không phải người được tung hô, nhưng là người thuộc trọn về Chúa. Điều đẹp nhất nơi đời tu không phải là chức vụ hay thành tích, nhưng là: sau nhiều năm, trái tim vẫn còn yêu Chúa như ngày đầu.
SUY NIỆM: Quý tu sĩ thân mến, hôm nay có lẽ Chúa không hỏi: “Con đã làm được bao nhiêu việc?” Nhưng Chúa hỏi:“Con còn yêu Thầy không?” Sau nhiều năm đời tu…Tôi còn cầu nguyện với cả trái tim không? Tôi còn thao thức vì các linh hồn không? Tôi còn vui vì được thuộc về Chúa không? Hay tôi đang mệt mỏi, khô khan, làm việc Chúa như một bổn phận?
Có thể quý tu sĩ đang rất mệt. Có người đang âm thầm chiến đấu với cô đơn. Có người phục vụ mãi mà không được hiểu. Có người đã từng muốn bỏ cuộc. Nếu hôm nay lòng quý tu sĩ đang yếu mệt, xin nhớ: Chúa không bao giờ quên những gì quý vị đã bỏ vì Ngài. Không một hy sinh nào là vô ích, không một giọt nước mắt nào bị bỏ quên, không một lần âm thầm chết đi cho mình mà Chúa không thấy.
KẾT LUẬN
Quý tu sĩ thân mến, điều đẹp nhất của đời thánh hiến không phải là đã bỏ nhiều thứ. Nhưng là: mỗi ngày vẫn còn can đảm chọn Chúa thêm một lần nữa. Giữa một thế giới thích hưởng thụ, quý tu sĩ chọn hy sinh. Giữa một thế giới chạy theo mình, quý tu sĩ chọn sống cho người khác. Giữa một thế giới sợ mất, quý tu sĩ dám trao cả cuộc đời. Xin thánh Philiphê Nêri cầu bầu cho quý tu sĩ luôn giữ được ngọn lửa đầu tiên, niềm vui đầu tiên và tình yêu đầu tiên với Chúa. Để một ngày kia, sau tất cả những âm thầm hy sinh, quý tu sĩ được nghe Chúa nói: “Con đã bỏ mọi sự vì Thầy, giờ đây Thầy là phần thưởng của con.”
LỜI NGUYỆN KẾT
Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã gọi con bước vào đời thánh hiến không phải để nên người thành công, nhưng để nên thánh. Nhiều lần con đã mệt mỏi, khô khan, yếu đuối và có khi đánh mất niềm vui ban đầu. Xin đừng để con quen với đời tu mà quên mất tình yêu đầu tiên dành cho Chúa.
Xin cho con biết nên thánh trong những điều nhỏ bé mỗi ngày, biết âm thầm chết đi cho cái tôi, biết vui tươi phục vụ và trung thành dù không ai nhìn thấy. Nhờ lời chuyển cầu của thánh Philiphê Nêri, xin giữ lòng con luôn trẻ trung trong tình yêu Chúa, để sau bao năm đời dâng hiến, con vẫn có thể nói: “Lạy Chúa, con vẫn yêu Ngài”. Amen.
Tác giả: Caunguyenlienli