Bài đọc 1: St 12,1-4a

Thiên Chúa gọi ông Áp-ram, tổ phụ dân Người.

Bài trích sách Sáng thế.

1 Hồi ấy, Đức Chúa phán với ông Áp-ram : “Hãy rời bỏ xứ sở, họ hàng và nhà cha ngươi, mà đi tới đất Ta sẽ chỉ cho ngươi. 2 Ta sẽ làm cho ngươi thành một dân lớn, sẽ chúc phúc cho ngươi. Ta sẽ cho tên tuổi ngươi được lừng lẫy, và ngươi sẽ là một mối phúc lành.

3 “Ta sẽ chúc phúc cho những ai chúc phúc cho ngươi ; Ai nhục mạ ngươi, Ta sẽ nguyền rủa.
Nhờ ngươi, mọi gia tộc trên mặt đất sẽ được chúc phúc.”

4a Ông Áp-ram ra đi, như Đức Chúa đã phán với ông.

Đó là lời Chúa.

 

Đáp ca     Tv 32,4-5.18-19.20 và 22 (Đ. c.22)

Đ. Xin đổ tình thương xuống chúng con, lạy Chúa, như chúng con hằng trông cậy nơi Ngài.

4 Lời Chúa phán quả là ngay thẳng,
mọi việc Chúa làm đều đáng cậy tin.
5 Chúa yêu thích điều công minh chính trực,
tình thương Chúa chan hoà mặt đất.     Đ.

18 Chúa để mắt trông nom người kính sợ Chúa,
kẻ trông cậy vào lòng Chúa yêu thương,
19 hầu cứu họ khỏi tay thần chết
và nuôi sống trong buổi cơ hàn.       Đ.

20 Tâm hồn chúng tôi đợi trông Chúa,
bởi Người luôn che chở phù trì.
22 Xin đổ tình thương xuống chúng con, lạy Chúa,
như chúng con hằng trông cậy nơi Ngài.     Đ. 

 

Bài đọc 2:    2 Tm 1,8b-10

Thiên Chúa kêu gọi và soi sáng chúng ta.

Bài trích thư thứ hai của thánh Phao-lô tông đồ gửi ông Ti-mô-thê.

8b Anh yêu quý, dựa vào sức mạnh của Thiên Chúa, anh hãy đồng lao cộng khổ với tôi để loan báo Tin Mừng. 9 Người đã cứu độ và kêu gọi chúng ta vào dân thánh của Người, không phải vì công kia việc nọ chúng ta đã làm, nhưng là do kế hoạch và ân sủng của Người. Ân sủng đó, Người đã ban cho chúng ta từ muôn thuở trong Đức Ki-tô Giê-su, 10 nhưng giờ đây mới được biểu lộ, vì Đấng cứu độ chúng ta là Đức Ki-tô Giê-su đã xuất hiện. Chính Đức Ki-tô đã tiêu diệt thần chết, và đã dùng Tin Mừng mà làm sáng tỏ phúc trường sinh bất tử.

Đó là lời Chúa.

 

Tung hô Tin Mừng

Từ đám mây sáng chói, tiếng Chúa Cha phán rằng : “Đây là Con yêu dấu, làm vui thoả lòng Ta, hãy vâng nghe lời Người.”

 

Tin Mừng     Mt 17,1-9

Dung nhan Đức Giê-su chói lọi như mặt trời.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

1 Khiấy, Đức Giê-su đem các ông Phê-rô, Gia-cô-bê và Gio-an là em ông Gia-cô-bê đi theo mình. Người đưa các ông đi riêng ra một chỗ, tới một ngọn núi cao. 2 Rồi Người biến đổi hình dạng trước mặt các ông. Dung nhan Người chói lọi như mặt trời, và y phục Người trở nên trắng tinh như ánh sáng. 3 Và bỗng các ông thấy ông Mô-sê và ông Ê-li-a hiện ra đàm đạo với Người.

4 Bấy giờ ông Phê-rô thưa với Đức Giê-su rằng : “Lạy Ngài, chúng con ở đây, thật là hay ! Nếu Ngài muốn, con xin dựng tại đây ba cái lều, một cho Ngài, một cho ông Mô-sê, và một cho ông Ê-li-a.” 5 Ông còn đang nói, chợt có đám mây sáng ngời bao phủ các ông, và có tiếng từ đám mây phán rằng : “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người. Các ngươi hãy vâng nghe lời Người !” 6 Nghe vậy, các môn đệ kinh hoàng, ngã sấp mặt xuống đất. 7 Bấy giờ Đức Giê-su lại gần, chạm vào các ông và bảo : “Trỗi dậy đi, đừng sợ !” 8 Các ông ngước mắt lên, không thấy ai nữa, chỉ còn một mình Đức Giê-su mà thôi.

9 Đang khi thầy trò từ trên núi xuống, Đức Giê-su truyền cho các ông rằng : “Đừng nói cho ai hay thị kiến ấy, cho đến khi Con Người từ cõi chết trỗi dậy.”

Đó là lời Chúa.

+++ CHIA SẺ LỜI CHÚA

 Bài Tin Mừng : Mt 17,1-9

1. “Đức Giê-su đem các ông Phê-rô, Gia-cô-bê và Gio-an là em ông Gia-cô-bê đi theo mình”, một lần nữa chúng ta lại đứng trước mầu nhiệm về việc tuyển chọn của Thiên Chúa. Chính với ông Phê-rô mà Chúa Giê-su đã nói tại Xê-da-rê Phi-líp-phê : “Anh là Phê-rô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi” (Mt 16,18). Nhưng lần này không chỉ một mình ông Phê-rô mà còn có hai ông Gia-cô-bê và Gio-an, hai người con của ông Dê-bê-đê nữa. “Người đưa các ông đi riêng ra một chỗ, tới một ngọn núi cao.” Trên một ngọn núi cao, ngày xưa ông Mô-sê đã nhận được mặc khải của Thiên Chúa về Giao ước và hai tấm bia đá ghi Lề Luật ; luật này giáo dục dần dần dân Ít-ra-en về Giao ước để họ biết sống yêu mến Thiên Chúa và thương yêu anh em mình. Cũng chính trên ngọn núi ấy, núi Xi-nai cũng gọi là Khô-rếp, ngôn sứ Ê-li-a cũng đã nhận mặc khải của Thiên Chúa nhân hậu trong một làn gió nhẹ. Ông Mô-sê và ngôn sứ Ê-li-a là hai cột trụ của Cựu Ước.

2. Trên ngọn núi Hiển Dung, các ông Phê-rô, Gia-cô-bê và Gio-an là những cột trụ của Giáo Hội, đã nhận được mặc khải của Thiên Chúa nhân hậu từ bi qua Chúa Giê-su : “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người.” Và mặc khải được ban cho các ông để củng cố niềm tin của các ông trước mầu nhiệm Thập Giá trong cuộc Thương Khó của Chúa Giê-su.

Sau này thánh Phê-rô viết : “Thật vậy, khi chúng tôi nói cho anh em biết quyền năng và cuộc quang lâm của Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, thì không phải chúng tôi dựa theo những chuyện hoang đường thêu dệt khéo léo, nhưng là vì chúng tôi đã được thấy tận mắt vẻ uy phong lẫm liệt của Người. Quả thế, Người đã được Thiên Chúa là Cha ban cho vinh quang và danh dự, khi có tiếng từ Đấng tuyệt vời vinh hiển phán với Người : ‘Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hết lòng quý mến.’ Tiếng đó, chính chúng tôi đã nghe thấy từ trời phán ra, khi chúng tôi ở trên núi thánh với Người” (2 Pr 1,16-18).

Kiểu nói : “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người. Các ngươi hãy vâng nghe lời Người”, cho ta biết Chúa Giê-su là Đấng Mê-si-a : Đối với người Ít-ra-en, câu nói trên ám chỉ đến ba điều trong Cựu Ước : gợi lại ba bản văn rất khác nhau, nhưng họ nhớ rất rõ : “Con” danh xưng thường được dùng để chỉ nhà vua và người ta đang chờ đợi Đấng Mê-si-a dưới những nét của một vị vua thuộc dòng dõi vua Đa-vít, và sẽ trị vì tại Giê-ru-sa-lem, từ lâu không có vua. “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người” khiến ta nhớ đến một bản văn khác : đó là “các bài ca về Người Tôi Tớ” trong sách I-sai-a, cho ta biết Chúa Giê-su là Đấng Mê-si-a, nhưng không theo kiểu của một vị vua, nhưng như một người tôi tớ (Is 42,1). “Các ngươi hãy vâng nghe lời Người” đề cập đến một vấn đề khác, đó là cho biết Chúa Giê-su là Đấng Mê-si-a – ngôn sứ, theo nghĩa mà Mô-sê, trong sách Đệ nhị luật, đã báo cho dân chúng biết : “Từ giữa anh em, trong số các anh em của anh em, Đức Chúa, Thiên Chúa của anh em, sẽ cho xuất hiện một ngôn sứ như tôi để giúp anh em ; anh em hãy nghe vị ấy” (Đnl 18,15).

3. “Xin dựng ba cái lều.” Lời nói của ông Phê-rô cho thấy biến cố Hiển Dung có thể xảy ra vào dịp lễ Lều. Lễ này được cử hành để nhớ lại việc vượt qua sa mạc trong cuộc Xuất hành và Giao ước Xi-nai. Trong dịp này, dân sống trong lều suốt tám ngày, và trong khi chờ đợi, dân khẩn cầu một cuộc thần hiện mới của Thiên Chúa qua việc Đấng Mê-si-a ngự đến ; và trong kỳ lễ, có nhiều cuộc cử hành, nhiều thánh vịnh ca ngợi những lời hứa về Đấng Thiên Sai của Thiên Chúa và cầu mong Người sớm ngự đến.

Trên núi Hiển Dung, ba Tông Đồ chứng kiến đột ngột cuộc mặc khải kỳ diệu này, việc đó khiến các ông sợ hãi trước cuộc thần hiện của Thiên Chúa là Đấng ngàn trùng chí thánh, nhưng Chúa Giê-su đã giúp các ông trỗi dậy và tìm lại sự bình an. Nhưng việc mặc khải về mầu nhiệm Đấng Mê-si-a, dưới mọi khía cạnh đều chưa vừa tầm hiểu biết của tất cả mọi người, cho nên Chúa Giê-su ra lệnh cho các môn đệ “đừng nói cho ai biết thị kiến ấy, cho đến khi Con Người từ cõi chết trỗi dậy”. Khi nói lời này, Chúa Giê-su xác nhận mặc khải mà ba môn đệ vừa nhận được ; Người quả thật là Đấng Mê-si-a mà ngôn sứ Đa-ni-en đã thấy dưới hình dạng một con người, từ mây trời mà đến : “Trong những thị kiến ban đêm, tôi mải nhìn thì kìa : có ai như một Con Người đang ngự giá mây trời mà đến. Đấng Lão Thành trao cho Người quyền thống trị, vinh quang và vương vị. Vương quốc của Người sẽ chẳng hề suy vong” (Đn 7,13-14). Chúng ta đừng quên ngôn sứ Đa-ni-en trình bày Con Người không phải là một cá nhân đơn độc, nhưng như một dân tộc, “dân thánh hoặc chư thánh của Đấng Tối Cao”.

Việc thực hiện lời ngôn sứ Đa-ni-en còn đẹp hơn chính lời tiên báo của ngôn sứ, nơi Chúa Giê-su, vừa là Thiên Chúa thật vừa là người thật, toàn thể nhân loại sẽ nhận lấy vương quyền vĩnh cửu đã được biến đổi mãi mãi. Tuy nhiên Chúa Giê-su nói rõ : “Đừng nói cho ai biết thị kiến này cho đến khi Con Người từ cõi chết trỗi dậy.” Chỉ sau khi Chúa Giê-su phục sinh, các Tông Đồ mới có thể làm chứng nhân cho Người cho đến tận cùng cõi đất.

 

Cầu nguyện :

Lạy Chúa là Cha chúng con ở trên trời, chúc tụng Chúa vì biết bao ơn lành Chúa đã ban cho chúng con qua Đức Giê-su Ki-tô, Đấng cứu độ chúng con. Ngày xưa, Chúa đã chúc phúc cho ông Áp-ra-ham trên con đường Giao ước. Cũng vậy, khi Con Chúa dấn thân vào con đường Thương Khó, Chúa chiếu sáng Người bằng ánh sáng của cuộc Hiển Dung, báo trước mầu nhiệm Phục Sinh. Xin Chúa cũng thương chiếu sáng đường đời chúng con đi, để chúng con mãi mãi đi trong chính lộ.

 

Tự vấn :

Khi đã trở nên Ki-tô hữu qua bí tích Thánh Tẩy, chúng ta đã sống ơn gọi Ki-tô hữu của mình như thế nào ? Nhiệt thành hay nguội lạnh, trễ nãi trong việc thờ phượng Chúa và phục vụ tha nhân ?
Lm. I-nha-xi-ô Hồ Văn Xuân