Câu chuyện về anh mù Ba-ti-mê là biểu tượng cho một hành trình đức tin. Từ bóng tối của sự mù lòa, anh đã bước vào ánh sáng của niềm tin và sự chữa lành, để rồi trở thành môn đệ đi theo Chúa trên con đường Người đi. Đây không chỉ là một phép lạ thể lý, mà còn là một hành trình nội tâm, một lời mời gọi cho mỗi người chúng ta.
Nhận ra mình
Điểm khởi đầu của hành trình này là việc Ba-ti-mê nhận ra mình mù. Nếu anh không ý thức được tình trạng của mình, anh sẽ mãi chấp nhận sống trong bóng tối, không bao giờ khao khát ánh sáng. Nhận ra sự yếu đuối, giới hạn, và những “bóng tối” trong đời sống thiêng liêng là bước đầu tiên để chúng ta mở lòng cho Chúa. Chỉ khi ta thành thật với chính mình, ta mới có thể khao khát được chữa lành.
Khao khát dẫn đến hành động
Khi nghe biết Đức Giê-su đi ngang qua, Ba-ti-mê không ngồi yên. Anh cất tiếng kêu xin: “Lạy Con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi!”. Tiếng kêu ấy là biểu hiện của niềm tin và lòng khao khát. Đức tin không chỉ là một ý niệm trừu tượng, mà là một động lực thúc đẩy ta hành động, tìm đến Chúa, van xin Người chạm đến cuộc đời ta. Chính khát vọng ấy làm cho lời cầu nguyện trở nên sống động.
Thử thách của đức tin
Hành trình đức tin không bao giờ bằng phẳng. Ba-ti-mê đã gặp thử thách khi nhiều người quát nạt, bảo anh im đi. Nhưng thay vì nản lòng, anh càng kêu lớn tiếng hơn. Đức tin chân thật luôn phải trải qua thử thách, và chính thử thách giúp đức tin được tinh luyện. Trong đời sống, chúng ta cũng gặp những ngăn trở: dư luận, sự thờ ơ, hay chính sự yếu đuối của bản thân. Nhưng nếu kiên trì, chúng ta sẽ thấy đức tin được củng cố.
Được Chúa gọi và đối thoại
Đức Giê-su đã dừng lại và gọi anh đến. Đây là giây phút quan trọng: từ chỗ kêu xin trong xa cách, Ba-ti-mê được bước vào mối tương quan trực tiếp với Chúa. Anh bỏ lại áo choàng, đứng phắt dậy, đến gần Người. Hành động bỏ lại áo choàng như một biểu tượng: anh từ bỏ sự cũ kỹ, sự lệ thuộc, để bước vào một đời sống mới. Khi Chúa hỏi: “Anh muốn tôi làm gì cho anh?”, Ba-ti-mê đã thưa lên ước nguyện sâu xa nhất: “Thưa Thầy, xin cho tôi nhìn thấy được”. Đó là lời đối thoại chân thành, mở ra một tương quan cá vị với Chúa.
Ánh sáng và bước theo Chúa
Đức Giê-su đã chữa lành anh: “Anh hãy đi, lòng tin của anh đã cứu anh!”. Tức khắc, anh nhìn thấy được. Nhưng phép lạ không dừng lại ở việc mở mắt thể lý. Ba-ti-mê đã chọn đi theo Chúa trên con đường Người đi. Đây là bước cuối cùng và cũng là đỉnh cao của hành trình: từ chỗ được chữa lành, anh bước vào sự kết hiệp với Chúa, trở nên môn đệ, khao khát sống như Người. Đức tin không chỉ là nhận lãnh ân sủng, mà còn là đáp trả bằng việc bước theo Chúa trong đời sống hằng ngày.
Câu chuyện Ba-ti-mê là hình ảnh của hành trình đức tin của mỗi người chúng ta. Từ việc nhận ra bóng tối trong đời sống, khao khát ánh sáng, kiên trì vượt qua thử thách, đối thoại với Chúa, cho đến việc được chữa lành và bước theo Người. Đức tin không phải là một điểm đến, mà là một hành trình liên lỉ. Chúng ta được mời gọi để mỗi ngày, như Ba-ti-mê, cất tiếng kêu xin: “Lạy Chúa, xin dủ lòng thương con!”, và để cho ánh sáng của Chúa Kitô dẫn ta đi trên con đường Người đi.
Thành Lộc, M.I.